Chùm thơ của Trần Đức Lập

V À N G  H O A  M Ấ Y  Đ Ộ

 

Hoa Muồng

mấy độ em ơi

Vàng lên Hoàng yến

ngời ngời sắc hương

 

Ngẫn ngơ

một gã bên đường

Sơ nguyên

vọng khúc vô thường hóa duyên

 

Đã là -

sao bỗng hồn nhiên

Nắng voan

dát lụa cho thiên thu chiều

 

Đỗ thừa

tại đó nên yêu

Đây rằng

nợ khúc mê phiêu cuộc trần...

 

Buông tay

ngại chút bâng khuâng

Tàn hoa

đã thấy phù vân bên đời

 

Vàng tôi

mấy độ yêu người

Xin em giữ nét

hoa cười không phai...

Tháng 6.2022.

 

Ảnh minh họa.

MỘNG MỊ

 

Em xõa tóc hương chiều mơ phố cũ

Ta quay về đếm dấu mộng ngõ xưa

Người bỗng lạ bên đất trời mây phủ

Bóng mờ theo cánh lá rụng thu mưa

 

Sợi nắng vàng vương khung cửa sổ

Khói lam buồn hay khói thuốc chờ đêm...

Tiếng chuông ngân dặt dìu lời kinh cổ

Nghe côn trùng tình tự giữa lặng im...

 

Cõi mênh mông em có biết nơi tìm

Lòng chật hẹp ta níu ghì mê muội

Như mây trắng bay hoài về phía núi

Tóc và hương em ở lại bên người...

 

Ta dính mắc nắng mưa và sương gió

Mặc áo người khốn khó với bình yên

Đêm vội vã xua ráng chiều tím đỏ

Mệt nhoài ôm ảo vọng bến an nhiên

 

Đêm ray rức trong từng phần da thịt

Nỗi đau người gậm nát những niềm riêng

Ta mục rã theo tháng ngày mờ mịt

Huyệt mộ nào chôn được phút linh thiêng?

 

Từng ngón tay vuốt ve tình mông muội

Giọt sương buồn rơi ướt dấu chân qua

Chiếc khăn sô tiễn đưa ngày rã rượi

Trả nợ người cạn hết một lần ta ...

 

GIỌT TÌNH ĐONG ĐƯA

 

Ngày

mang chiều về phố

Nhuộm vàng

buổi hoàng hôn

 

Ta

thành màu của đất

Lẫn chìm

với đêm không .

 

Nỉ non

tiếng muôn trùng

Ngân điệp khúc sầu,

tương

 

Ngủ mơ

bóng thiên đường

Ta,

hồn sương thu thảo.

 

Chiều mang buồn

qua ngỏ

Mơ màng

một nụ hôn

 

Em

ru tình theo gió

Nghe

tuổi nào mênh mông

 

Cho ta

ngày yêu cũ

Đêm

tàn nguyệt thu xưa

 

Nghiêng bờ vai

hờ hững

Đón giọt tình

đong đưa

 

Tháng 7/2022